"Người bình thường có tự nhiễm AIDS được không? Nếu không thì người mắc bệnh đầu tiên là do nguyên nhân nào? Người ốm yếu, suy dinh dưỡng có thể nhiễm HIV/AIDS không?".
(T.C.T., Quận 5)
"Tôi được biết qua báo chí về HIV. Tất cả đều chỉ nói về người mà chưa thấy nói đến loài vật như chó, mèo, lợn, bò… Từ mấy ngày qua, tôi rất ngần ngại khi ăn phở tái".
(M.B.Đ., Quận 6)
"Em được biết là AIDS không lây lan theo đường muỗi chích. Chẳng lẽ đầu kim của muỗi lại khác với kim tiêm hay sao?".
(L.T.H., Phú Nhuận)
"Em sợ bệnh đến nỗi chẳng dám ra đường nữa".
(Tr.V.Th., TP HCM)
Trước hết, trong 3 chữ HIV, thì H là Human, tức con người. HIV viết đầy đủ là Human Immunodeficiency Virus (virus gây suy giảm miễn dịch ở người). Với danh xưng như vậy mà nói đến loài vật thì hơi… kỳ. Hiện tại, các nhà khoa học chỉ mới biết có virus gây suy giảm miễn dịch ở loài khỉ là SIV (S là Simiens - khỉ). Không biết trong tương lai còn có “cái gì” IV ở loài nào nữa không, nhưng HIV thì chỉ liên can đến con người.
Đúng là AIDS quá sức quan trọng. Chính vì vậy mà Tổ chức Y Tế Thế giới mới lập ra cơ quan WHO/GPA để điều phối, tổng hợp và thu thập tin tức, tình hình… về AIDS trên qui mô toàn cầu. Cho đến nay, người ta vẫn chưa phát hiện được con đường lây lan nào khác ngoài tình dục, tiêm chích hay mổ xẻ và mẹ lây cho con. Tóm gọn lại, đó là sự tiếp xúc trực tiếp giữa máu lành với máu bệnh.
Chuyện ở đâu có hay không có HIV không quan trọng bằng con đường hội đủ điều kiện để lây. Với bệnh truyền nhiễm, phải đạt đến một ngưỡng nào đó thì mới lây, còn không thì thôi. Chính nhờ vậy mà loài người mới tồn tại trên hành tinh. Nếu không thì các bệnh dịch (dịch hạch chẳng hạn) đã tiêu diệt nhân loại từ lâu. Nếu đủ điều kiện để lây thì mọi người đều bình đẳng trước bệnh truyền nhiễm. Béo, gầy, mạnh, yếu…chỉ là chuyện đáp ứng sau đó. Vấn đề chỉ đơn thuần là: Có bị nhiễm hay không?
Đầu thập niên 1980, những người mắc bệnh AIDS đầu tiên được ghi nhận. Nhưng vài tài liệu đáng tin cậy cho thấy có thể trước đó, khoảng 1977, đã có một số trường hợp bị nhiễm rồi. Điều chắc chắn là HIV phải có trước, và rất lâu, so với bệnh AIDS.
Tóm lại, về phương diện lây lan, AIDS cũng giống hệt giang mai. Trước hết là qua đường quan hệ tình dục và bằng các vết trầy xước thật nhỏ, không đau, không rát, nhưng đủ để HIV chui qua lọt (chứ không phải chỉ từ tinh dịch như bệnh lậu). Tiếp theo là qua các đường máu khác như kim tiêm, giác lể, xì ke; thậm chí qua vết đứt khi cạo râu. Sau cùng là mẹ lây bệnh cho con vào cuối thai kỳ, hoặc khi sinh.
Chúng ta phải chấp nhận những điều Tổ chức Y Tế Thế giới đã công bố: Ngoài 3 đường nói trên, tất cả mọi cung cách khác, bất kể thế nào, bất kể ra sao, bất kể cái gì, đều không hội đủ điều kiện để lây. Chẳng nên lý luận, suy diễn lòng vòng kiểu "theo tôi thì thế này, thế nọ" vì nếu mỗi trường hợp đều có thể tìm ra những lập luận “nghe có lý” thì cuộc đời đâm ra “khó sống” quá.
Bạn Tr.V.Th vì sợ bệnh mà không dám ra đường; như vậy cũng chưa chắc ăn lắm. Vì ngoài đường còn có chấy, rận, muỗi… nữa chứ! Rốt cuộc, chỉ có… chui vô hòm, đóng nắp lại, là đảm bảo. Nhưng nhớ coi chừng kiến!
Tình trạng lây lan của AIDS hiện nay đang diễn tiến một cách đáng ngại. Chỉ nói đến con đường đơn thuần sinh hoạt tình dục nam nữ thôi, HIV đã bành trướng rất khốc liệt ở châu Phi, và vẫn chưa có cách nào ngăn chặn được.
Không nên “sáng tạo” thêm những con đường lây khác.
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|













