Các yếu tố tuần hoàn, lưu lượng máu, khả năng vận mạch, đều giữ vai trò quyết định hiện tượng cương. Mọi rối loạn các trạng thái nói trên đều ảnh hưởng tai hại đến “nó”. Nguyên nhân vận mạch, từ động mạch hoặc tĩnh mạch, chiếm đến 2/3 các nguyên nhân hữu cơ.
Hầu hết những bệnh tim mạch đều ít nhiều tác động lên lưu lượng máu cung cấp cho thể hang, tạo nên tình trạng “lúc được, lúc không”. Ngoài ra, sự yếu kém khả năng của tĩnh mạch trong việc ngăn chặn máu thoát đi (như một lỗ rò rỉ) sẽ rút ngắn “thời gian cần thiết” đến mức dễ giận “cực kỳ”. Nhiều người chỉ cần thay đổi vị trí (chẳng hạn nằm nghiêng qua trái, hoặc phải) là “nó” bèn trở lại tư thế nghỉ trong vòng 1-2 phút, trong sự ngỡ ngàng của cả hai vợ chồng.
Rò rỉ tĩnh mạch (venous leakage) là bệnh chứng làm “nản lòng” nhất (cả bệnh nhân lẫn thầy thuốc) và gây tranh cãi sôi nổi. Nhiều tác giả cho rằng hiện tượng nói trên chỉ do sự co thắt quá đáng của thể hang, làm tăng sức đề kháng đối với lưu lượng máu hút vào. Nhưng cho dù giải thích cách nào thì cũng rất khó giải quyết. Ngay cả các phẫu thuật cột tĩnh mạch rò rỉ (nếu may mắn tìm ra được) cũng chẳng đạt kết quả thuyết phục. Chưa kể là sau đó nhiều khi “nó” lại rò rỉ… chỗ khác. Một vài tác giả đã báo cáo kết quả “đáng phấn khởi” với dược phẩm trị… bệnh trĩ (vốn cũng do giãn nở tĩnh mạch) nhưng số trường hợp đưa ra quá ít nên không có ý nghĩa về mặt thống kê và chưa thoát ra khỏi sự “phước chủ may thầy”.
Tổn thương động mạch ở người trẻ tuổi, nếu được chẩn đoán đúng và chính xác (nhánh nào, nơi nào…) thì có thể được can thiệp bằng phẫu thuật; hiệu quả điều trị khá cao, khả năng hồi phục lâu dài.
Nguyên nhân tâm lý gây suy nhược dương sự
Như mọi động vật khác, con người biết sinh hoạt tình dục ngay từ khi xuất hiện trên hành tinh. Theo tính toán của Wilhelm Reich, trong cuộc đời, một người bình thường sẽ sinh hoạt khoảng 5.000 lần. Ấy thế mà hành động được thực hiện thường xuyên ở mọi dân tộc, mọi thời đại này lại thuộc vào hàng khó hiểu nhất. Và nhân loại đã trải qua quá nhiều thế kỷ âm u với những tác động của thiếu hiểu biết, của thành kiến, tập tục hay thần quyền, muốn lái sự việc đi theo hướng này, hoặc hướng khác.
Trường phái phân tâm học do Sigmund Freud chủ xướng đầu thế kỷ 20 đã có công lớn trong việc lôi kéo chức năng tình dục ra khỏi vũng lầy bóng tối, để nhận định nó dưới khía cạnh khoa học, nhưng lại hướng nó vào lĩnh vực… tâm thần. Sai lầm của quan điểm này là đã quy kết tất cả cho tâm lý, coi đó là nguồn gốc mọi sự việc xảy ra. Do không còn cách giải quyết khác, và do đạt một số kết quả nhất định nên trường phái này đã ngự trị gần nửa thế kỷ, cho đến khi Masterrs-Johnson chứng minh được rằng: Nhược dương chỉ là một rối loạn như tất cả các bệnh khác với những nguyên nhân thực tế, có thể cân, đong, đo đếm được. Sự kiện này cũng chấm dứt câu chuyện thần thoại rằng bất lực là hậu quả của giáo dục, gia đình và ảnh hưởng của xã hội, môi trường văn hóa...
Nhược dương, hay bất cứ rối loạn chức năng tình dục nào khác, đã trở về đúng vị trí của nó trong y học. Nó thuộc thẩm quyền giải quyết của khoa nội (bằng dược phẩm) hay ngoại (can thiệp phẫu thuật) tùy trường hợp, và được hỗ trợ tích cực bởi hành vi học, bộ môn nghiên cứu về các hành vi động vật, ở đây là con người.
Cụ thể ra sao?
Mỗi một người trong độ tuổi sinh hoạt tình dục đều có những thói quen, hành vi riêng biệt (ngay cả trường hợp “không thích” cũng là hành vi) luôn luôn biểu hiện giống như đã “lập chương trình” trước và rất khó thay đổi.
Sự bùng nổ của AIDS càng khiến cho vấn đề được rõ nét hơn: Cho dù bao cao su được cấp phát tràn lan khắp nơi thì vẫn còn rất nhiều người không sử dụng, tuy họ thừa biết về nguy cơ lây nhiễm HIV và về khả năng bảo vệ của bao cao su. “Tại không thích mang bao! Vậy thôi!”.
Thay đổi hành vi, mà lại hành vi tình dục, là chuyện cực kỳ khó vì chuyện này đã đạt được một sự “cân bằng ổn định”, dù sự ổn định này là chủ quan.
Bất cứ người đàn ông nào cũng từng biết, ít ra là một lần trong đời, vài khó khăn về mặt tình dục. Chính sự “rối loạn cân bằng sinh thái”, vượt quá khả năng “tự điều chỉnh” mới gây ra tình trạng suy nhược “đáng kể” và cần phải điều trị (nếu nó đe dọa hạnh phúc gia đình hoặc đơn giản hơn là khiến cho cuộc sống “bớt thoải mái”).
Cái gì gây “rối loạn cân bằng sinh thái”?
Một chấn động nghiêm trọng về tâm lý, do những nguyên nhân khác nhau: bể hụi, làm ăn thất bại, mất người thân quá đột ngột…
Có tác giả không công nhận nguyên nhân tâm lý, vì nhược dương là hiện tượng giải phóng adrenaline ở mức độ khá cao và thường xuyên, từ đó liên tục gây co thắt thể hang, dẫn đến “muốn lên cũng không lên nổi”. Như vậy, đây cũng chỉ là nguyên nhân hữu cơ, hoàn toàn sinh học, vì nồng độ adrenaline gia tăng có thể đo lường được.
Điều này cũng giải thích tại sao các trị liệu tâm lý, giải ức chế, hoặc những dược phẩm an thần kinh dù được chọn lọc rất kỹ và có vẻ khá phù hợp với bệnh trạng cũng vẫn không khắc phục được một số trường hợp nhược dương.
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|













