Là quá thời gian mong muốn. Người đàn ông thật… lạ, “diễn tiến” nhanh quá thì không được, mà lâu quá cũng chẳng thích. Tuy vậy, bao lâu là… lâu thì vẫn còn đang tranh cãi.
Nhiều tác giả, trong đó có người viết, thường để “cho đã đời” vài lần, như vậy càng mau phục hồi. Dù sao, đến khi bắt đầu thấy “hơi kỳ” (đã hoàn thành mỹ mãn nhiệm vụ, không biết dùng để làm gì nữa, cụ thể hơn là sau 4 giờ liên tục trong “tư thế sẵn sàng”) thì nên kéo xuống. Việc để lâu hơn có thể gây xơ hóa các cơ trơn, khó hồi phục sau này tuy rằng về mặt thống kê, nếu chỉ kéo dài trong vòng 24 giờ thì ít khi xảy ra tổn thương đáng kể. Đau là dấu hiệu nghiêm trọng, đòi hỏi phải giải quyết gấp.
Kéo xuống có dễ không?
Nếu đã đưa lên được thì phải kéo xuống được. Sau 3 tiếng, nếu muốn xuống, chỉ cần uống một loại thuốc giãn phế quản (điều trị hen), làm cho lượng máu bị kẹt tại vùng hạ bộ phải thoát đi chỗ khác chữa cháy. Cũng có thể uống hai viên thuốc hạ huyết áp, cơ thể sẽ lấy lại quân bình bằng cách rút bớt máu đang nằm trong thể hang.
Nếu không xuống, vẫn tiếp tục sử dụng các thuốc nói trên, dưới dạng tiêm.
Sau 8 giờ, phải tiến hành rút bớt máu bằng kim 21 hoặc 20, lấy ra khoảng 10-20 ml. Với người đang mắc bệnh tim mạch hoặc lớn tuổi, cần lấy nhiều lần.
Sau 12 giờ, hoặc nếu đã lấy ra trên 300 ml mà “vẫn cứ trơ trơ hoài”, cần tiêm thẳng vào trong thể hang một dung dịch pha loãng adrenaline, bơm mỗi lần khoảng 0,3 ml cho đến khi bắt đầu xuống. Nếu không hiệu nghiệm, phải phẫu thuật.
Cung cách xử trí cương lâu như trên là kết quả của gần mười năm nghiên cứu. Trong thời gian mò mẫm ban đầu, tại châu Âu đã có 2 bệnh nhân tử vong do tiêm Metaraminol vào trong thể hang, làm huyết áp tăng vọt quá cao, gây tai biến tim mạch.
Tiêm thuốc có những biến chứng gì?
Nếu buộc ga rô thì chỉ có tác dụng tại chỗ và thuốc không chạy vào trong người. Dược phẩm giãn mạch có ảnh hưởng trên toàn thân là hạ huyết áp ở thể đứng, tính chất nhất thời (trong vài ba phút, sau đó huyết áp sẽ ổn định trở lại).
Ngoài việc hay gây cương lâu, Papaverine còn thường tạo ra những điểm xơ hóa tại nơi tiêm, nhưng chỉ nghiêm trọng đối với những người phải tiêm thường xuyên và lâu dài (hoặc suốt đời). Dù sao, hiện tại, rất ít tác giả sử dụng Papaverine đơn thuần mà không pha chế thêm các dược phẩm khác.
Tiêm đúng cách, như đã được bác sĩ hướng dẫn, hầu như không gây tụ máu hay phù nề. Riêng viêm nhiễm thì rất hiếm gặp do lỗ tiêm tự động bịt kín.
Tại sao cương lâu?
Tại vì mỗi con người là một thế giới riêng, muôn màu, muôn vẻ, chẳng ai giống ai, và sẽ mãi mãi như vậy, nếu vẫn còn tồn tại trên hành tinh. Cương lâu (thuật ngữ chuyên môn là cương kéo dài do dược phẩm) có thể xảy ra ở bất cứ liều lượng nào, ngay cả đối với người đang điều trị nhược dương.
Trong thời vàng son của Papaverine, y văn thế giới đã ghi nhận một trường hợp cương trên 6 tiếng chỉ với 5 mg, trong khi không hiếm những người bệnh nhẹ hơn “chưa thấy gì cụ thể” ở liều lượng 40 hoặc thậm chí 80 mg, tức 2 ống 1 ml.
Tuy nhiên, cương lâu thường ít xảy ra trong lần đầu tiên. Với thói quen nghề nghiệp, bác sĩ có thể “cảm nhận thấy được ngay” khuynh hướng cương lâu, để phòng ngừa bằng cách cho bệnh nhân uống hoặc tiêm thuốc trước.
Như đã nói ở trên, chính việc giảm bớt liều lượng (trong khi quan hệ vợ chồng vẫn thỏa đáng, hoặc càng ngày càng tốt hơn) là thước đo trung thực của mức độ phục hồi.
Nhưng nhiều ông lại “không yên tâm”, e rằng việc giảm liều sẽ dẫn đến giảm tác dụng. Do vậy, thời gian cương lâu càng ngày càng tăng. Thế là một buổi tối đẹp trời nào đó, có đầy đủ trăng sao hữu tình, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, “nó” không (thèm) xuống nữa, và màn cương lâu bắt đầu. Thông thường, đến sáng hôm sau, “nó” cũng sẽ tự động xuống. Nếu không như vậy, cần phải can thiệp ngay.
Có cách nào ngăn chặn hoặc khắc phục không?
Cho đến nay, chưa có cách nào thật sự bảo đảm. Đầu tiên, trong các hợp chất, ngoài Papaverine và vài thuốc đồng loại khác, nhiều tác giả còn thêm một dược phẩm đối kháng như atropine. Nhưng cương lâu chỉ giảm bớt, chứ không mất hẳn.
Về mặt điều trị, một quan niệm mới cũng đã xuất hiện để việc xử trí phù hợp với tự nhiên hơn, với điều kiện phải có một yếu tố được coi là cơ bản, không thể nào thiếu được, đó là người vợ - nhân vật chủ chốt trong chuyện này. Cho dù muốn hay không muốn, bà xã vẫn là kẻ liên quan trực tiếp: hoặc phải chấp nhận trong ngậm ngùi, cay đắng, hoặc có thể khiến sự việc trở nên nghiêm trọng hơn, một cách vô tình hay cố ý “cho bõ ghét”.
May mắn là vẫn có những bà vợ sẵn sàng “tham gia giải quyết” (chồng mình mà!) và trở thành trợ thủ vô cùng quí giá cho thầy thuốc.
Phản ứng của bà xã cũng diễn tiến qua nhiều giai đoạn, luôn luôn thay đổi tùy theo hoàn cảnh của từng cặp vợ chồng. Nhưng ở người Việt Nam, có thể được khái quát qua một vài mô hình tương đối ổn định.
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|













