Đêm tân hôn, Hoàng say chỏng chơ vì cả ngày anh phải chúc rượu khách khứa, lại còn phải “đỡ chén” cho Nga nữa. Hoàng trèo lên giường cưới, ú ớ: “Xin lỗi vợ yêu, tối nay mình chưa thể “làm ăn” được gì”. Nga bẽn lẽn, hôm nay cô cũng mệt, chỉ muốn đặt lưng xuống ngủ.
Sáng hôm sau, Hoàng và Nga đi ăn sáng về thì đã thấy mẹ anh ngồi trước cửa. Mặt bà bần thần. Nhìn thấy đôi vợ chồng trẻ hớn hở, bà lôi con trai vào trong nhà, nói Nga đứng ngoài. Vào buồng cưới của con trai, bà chỉ vào tấm đệm trắng tinh, nói: “Mày ngu lắm con ạ, thấy gì chưa? Vợ mày “ăn cơm trước kẻng” với đứa nào rồi”.
Thấy Hoàng bật cười, mẹ anh cáu: “Chuyện tày đình mà mày cười được à? Nó lừa mày thế mà mày cứ như không”. Hoàng kéo mẹ lại, nói nhỏ: “Lúc tối, con say quá, chưa làm gì cả”. Mẹ anh thở phào: “Bố tổ hai đứa mày, thế mà mẹ cứ tưởng”.
Trước khi đi nhà ngoài, mẹ Hoàng còn dặn con trai: “Có gì phải báo cho mẹ với nhé”. Rồi bà đi ra, thấy ngượng với con dâu, nên nhanh miệng: “Thằng Hoàng nó tồ lắm. Mẹ sang xem nó ngủ có đạp tung chăn xuống giường không”. Nga thật thà: “Anh ấy hư tính vậy ạ mẹ? Thế mà con không biết”.
Mẹ về bên nhà rồi, Hoàng mới bật mí cho vợ biết. Nga chín mặt, chẳng biết nói gì. Hoàng và Nga thuộc thế hệ coi chuyện quan hệ tình dục trước hôn nhân là chuyện nhỏ, nhưng không giống như nhiều đôi khác, hai người vẫn quyết tâm giữ cho nhau đến ngày cưới. Bạn bè nhiều người mỉa mai, chê bai người đi giật lùi, nhưng cả hai vẫn kiềm chế được mình.
Tưởng sau đêm tân hôn, mọi chuyện sẽ diễn ra bình thường như những cặp vợ chồng đều phải làm thì Nga nảy ra một ý định. Cô nói với chồng: “Ngày kia, mình đi nghỉ tuần trăng mật rồi, hay là mình để...”. Là con trai nhưng Hoàng khá nhát nên anh cũng gật đầu đồng ý, chờ hôm hai người vào Đà Lạt.
Vào Đà Lạt, tưởng mọi chuyện sẽ tốt đẹp, vậy mà ai ngờ cả hai đều lúng ta lúng túng. Hoàng chưa động đến người vợ đã run, không giữ được bình tĩnh. Thấy chồng toát mồ hôi hột, Nga cũng chẳng biết phải làm gì. Bao nhiêu chiêu thức của mẹ cô bày dạy trôi tuột đi đâu hết. Cả hai người đành ôm nhau giả vờ nằm ngủ.
Hoàng trằn trọc, lo lắng nghĩ biết đâu mình có vấn đề. Nga cũng không ngủ được, vừa buồn vừa tủi, còn tự trách mình chẳng biết gì. Hôm sau, mẹ Nga hoan hỉ gọi điện cho con gái hỏi thăm tình hình. Lúc ấy Hoàng đang ở trong nhà tắm. Nghe mẹ hỏi han, tự nhiên Nga bật khóc: “Mẹ ơi, không được rồi mẹ ạ”. Sợ làm con gái hoảng, mẹ cô an ủi: “Con vội gì, hai đứa mất tinh thần quá đó mà!”.
Để bù cho sự thiếu hụt này, Hoàng và Nga đắm mình trong các hoạt động vui chơi. Cùng lang thang đi ngắm cảnh, thư giãn để khỏi nghĩ đến việc “không thành công” của hai người. Vậy mà mấy hôm sau đó, cố gắng cũng không mang lại kết quả gì.
Không hẹn mà gặp, cả hai bà mẹ biết con cái đang gặp rắc rối cùng xuất hiện ở Đà Lạt. Sự xuất hiện của hai bà mẹ khiến Hoàng và Nga càng thêm ngượng ngạo, xấu hổ. Hai mẹ góp sức cũng không làm thay đổi được tình hình.
Hoàng không ngờ cái việc của tự nhiên, bản năng đối với anh lại khó khăn đến mức đó. Thôi thì, vứt bỏ tất cả, mấy ai được đón trăng mật cùng với cả hai bà mẹ, nên cứ tha hồ chơi đã. “Chuyện đó” đành phải dẹp sang một bên, về nhà tính tiếp.
Quay về nhà sau tuần trăng mật mệt mỏi và bơ phờ. Hoàng biết anh phải tìm lối thoát cho mình. Anh nói với Nga, mình không đủ khả năng làm chồng, có lẽ anh ra đi càng sớm càng tốt. Nga ngồi đó, thẫn thờ chẳng biết bệnh do ai. Hoàng xin phép vợ về nhà bố mẹ một thời gian. Không muốn chồng hoảng hốt, trằn trọc mỗi đêm, Nga đồng ý.
Hoàng về bên nhà, thẫn thờ như người mất hồn. Ngày nào anh cũng gọi điện cho vợ hỏi han, nhưng lại không dám sang. Nga cũng hiểu nỗi sợ của chồng. Hoàng đi làm mà hồn treo ngược cành cây.
Anh bạn đồng nghiệp của Hoàng tò mò về chuyện vợ chồng mới cưới, vô tình hỏi thăm Hoàng chuyện tế nhị. Nói trúng tim đen, tự nhiên Hoàng tuôn tất cả như quả bong bóng căng mấy tuần nay bây giờ có dịp “xả hơi”. Nghe Hoàng thổ lộ gan ruột xong, anh bạn cười hô hố: “Ôi giời, tưởng gì. Thế mà không nói sớm. Hồi trước tớ đây cũng bị như thế, nhưng sau mấy hôm đến nhờ chuyên gia tư vấn là “chạy” êm ru”.
Nghe anh bạn nói, Hoàng như bắt được vàng, nhưng rồi anh lại tiu nghỉu: “Tớ không đi đâu, ngại chết!”. Anh bạn vỗ vai Hoàng, nói chắc nịch: “Ngại gì, mình quen bà chuyên gia này. Ngại gì mà ngại, có bệnh phải chữa, bệnh tâm lý ấy mà”.
Thuyết phục mãi, Hoàng cũng gật đầu “liều” một lần. Ngay chiều hôm sau, anh bạn dẫn Hoàng đến gặp vị chuyên gia tâm lý. Hai tiếng đồng hồ ngồi nói chuyện, bà chỉ hỏi chuyện tình yêu trước đây của Hoàng. Hôm sau cũng thế, Hoàng định bỏ cuộc nhưng rồi nghe anh bạn nói phải quyết tâm, Hoàng lại cố.
Mấy hôm sau, Hoàng bắt đầu thấy thoải mái hơn khi nghe bà chuyên gia nói về ánh mắt, cái cầm tay đến nụ hôn. Bức xúc trong Hoàng tự nhiên cũng được giải tỏa phần nào...
Ngày cuối cùng, bà chuyên gia nói với Hoàng: “Bây giờ, anh và một người khác giới cũng rơi vào chứng tâm lý lo lắng tương tự đang chữa trị tại đây sẽ cùng trao đổi thật lòng với nhau về vấn đề này. Có thể, không phải với vợ mình, không phải với người mình yêu, mọi thứ lại dễ dàng nói với nhau hơn”.
Ngày hôm sau, Hoàng đến theo giờ hẹn. Bà chuyên gia chỉ Hoàng đi vào trong phòng có người đang ở trong. Hoàng thở thật mạnh để lấy dũng khí mở cửa bước vào. Một người con gái đang ngồi quay lưng về phía anh, Hoàng mạnh dạn: “Chào cô, tôi vào đây để cùng nói chuyện với cô”.
Người con gái giật mình quay lại, cả hai trố mắt nhìn nhau. Trước mắt Hoàng là Nga. Hoàng hỏi ngay: “Em đến đây làm gì?”. Đồng thời, Nga cũng hỏi lại anh câu đó, rồi hai người cùng òa lên.
Hoàng tiến lại, ôm chặt lấy Nga. Hai người ôm nhau trong hơi thở gấp gáp mà họ chưa một lần được cảm nhận. Hoàng kéo tay vợ: “Đi về nhà nhanh lên em”. Nói rồi, hai người cầm tay nhau đi như bay ra ngoài. Bà chuyên gia ngạc nhiên: “Tôi đã đặt câu hỏi cho hai người đâu?”. Nga chỉ kịp nói với lại: “Cảm ơn cô, nhưng chúng tôi không cần nữa”.
Hoàng và Nga băng băng về nhà. Họ chính thức đón “tân hôn” bằng những giây phút ngọt ngào bên nhau. Hai người thở phào, cứ tưởng mình mắc bệnh nhưng giờ biết đều do tâm lý “vào cuộc” quá căng thẳng.
Ngay tối đó, Hoàng gọi điện ra công ty du lịch để đặt một chuyến trăng mật lần hai, họ vẫn chọn Đà Lạt. Hoàng kéo mũi vợ: “Đã là vợ chồng phải có tuần trăng mật trọn vẹn chứ, hơi muộn một tý cũng được”. Hạnh phúc rạng ngời trên gương mặt của đôi vợ chồng trẻ.
(Theo Hạnh Phúc Gia Đình)
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|













