Chúng mày ạ! Nhìn con Hoa "bột" tao cứ muốn cắn vào má vào mặt nó một cái cho thỏa thích, nó có cái gì đó hấp dẫn lắm, không lời nào nói lên hết được!
Với làn da của Hoa, cùng bộ mặt trái xoan duyên dáng, da thịt lại săn chắc, phải nói Hoa mặc bộ quần áo nào cũng tôn lên vẻ đẹp trời phú, không như cánh chúng tôi nào là phi quan tâm cả đến da, đến dáng mà lắm khi khoác "bộ cánh" mình tự cho là vừa ý vẫn có vẻ lạ mắt, lạc "mốt" thế nào ấy với những người xung quanh!
Nhà Hoa đông các em, Hoa lại là chị cả, bố mẹ đều làm nông nghiệp, kinh tế gia đình cũng không dư dả gì, nên khi đặt chân vào trường cũng là lúc Hoa bàn với tôi chuyện phải tìm việc làm để đỡ đần bố mẹ, đó cũng là điều dễ hiểu và cũng là tình trạng chung của lũ sinh viên chúng tôi quê ở tỉnh.
Nhưng điều khó hiểu của tôi là từ khi Hoa tìm được chỗ dạy thêm thì với những bộ quần áo mới, những đôi giày dép Hoa mua sắm hình như còn nhiều hơn cả số học phí ít ỏi của mấy học trò cấp phổ thông cơ sở nhờ Hoa phụ đạo.
Mái tóc đen tuyền dầy dặn, óng ả, dài và mượt mà một thời gắn với bóng hình và làm tôn vẻ thon thả trắng ngần của cái cổ cao sang một nét kiêu kỳ của Hoa bỗng chốc được thay vào bởi một mái tóc ốp ôm lấy bộ mặt Hoa làm mất đi cái vẻ nền nã thơ ngây một thuở. Cách giao tiếp cùng với lời ăn tiếng nói, kiểu đi đứng, lúc nhún vai, khi xòe cả hai bàn tay với cái lắc đầu kiểu cách của kẻ học làm sang, không còn làm cho bạn bè dễ chấp nhận, thế là Hoa "bột" bỗng trở thành Hoa "dây" lúc nào không rõ!
Mọi người cố lý giải Hoa như một con thuyền nan chỉ quen với sống nhỏ, nay bỗng chốc ra khơi thì ngợp là phải, Hoa tự giải thích: "Các bạn quê một cục! Thời nay, thế kỷ thứ 21 rồi mà việc gì phải dò dẫm phải thử thách như các cụ thời xưa, chán bỏ mẹ, yêu thì cứ bảo là yêu, yêu cho biết mùi đời! Có yêu thì bảo rằng yêu. Không yêu chỉ nói một điều cho xong! Có nhà thơ đã nói "Yêu với chứ vội vàng lên với chứ!" là gì? Vừa qua tớ yêu anh chàng con trai ông chủ, anh con bé học trò thật đấy nhưng mà cu cậu cũng "cáy" lắm nên tớ chán.
Lại được ông hàng xóm đang hồi phất có nhà cửa, có chức vụ đàng hoàng, vợ con lại ở quê, "bao" tớ tội gì không gật. Đã yêu là phải tin nhau chứ, có thế mới có cảnh ông mất của kia, bà chìa của nọ để có đi có lại mới toại lòng nhau! Các cậu hỏi có "dính" không à? Còn lâu nhé, thuốc men rồi kỹ thuật tân tiến, ai dại gì? Chỉ cần vào mạng "chát chít" làm quen dù có thể "a lê hấp" rủ nhau "picnic" rồi, đằng này người thật việc thật nhé, có gì mà ngại! Được cái lão "khọm" ấy chi khá thoáng nhưng vẫn còn "quê một cục", nào là sợ vợ biết, cơ quan biết, còn vị trí của anh nữa chứ, nghe lão ca cẩm thế, tớ lại cho "đi tàu" suốt! Thiếu gì! Chả bõ! So với gái tỉnh thành, chị em mình kém gì nào, chưa chắc ai đã hơn ai đâu nhé. Các cậu ạ, phải giành lấy cái gì mà mình đáng được hưởng!".
Chỉ nghe khẩu khí Hoa, mọi người đã thấy Hoa không còn non dại gì, vừa chua chát, vừa nanh nọc, lại vừa tỏ ra quá lọc lõi của một người từng trải. Chỉ mới hết năm thứ nhất Hoa đã qua không ít hơn bốn mối tình lỡ dở và Hoa tâm sự muốn tìm một nơi thật sự là dân phố chính gốc nơi văn minh, nhưng hình như loại người này lại quá ít và họ cũng là những người chân chất, chăm chỉ, lo cho cái đích của cuộc sống cao đẹp mà không xô bồ, ít bị cám dỗ bởi sự buông thả!
Hè năm thứ nhất, Hoa nhắn về nhà, cô còn bận ở lại lo làm ăn chuẩn bị cho năm thứ hai, nhưng thực tình, Hoa đi Bãi Cháy, đi Nha Trang với người tình mới, nghe đâu là một Việt kiều ở Đức mới về, có cửa hàng điện thoại di động ở một phố lớn, trung tâm thủ đô. Mọi người cũng mừng cho Hoa, vì may ra con ngựa bất kham này đã chịu thuần dưỡng an phận!
Với lý do bận việc, Hoa xin ở ngoại trú, chả hiểu cái ông Việt kiều đó vốn là một công nhân đi xuất khẩu rồi ở lại đó đã dỗ ngon dỗ ngọt và tô vẽ cho Hoa một tương lai thế nào mà chỉ một thời gian chưa đầy ba tháng, tất cả của cải dành đùm được từ những "cuộc đua" trước đã không còn gì, đến cái xe máy là phương tiện duy nhất để đi lại cũng được đem gán nợ nốt.
Quay lại học thì các môn nợ chồng chất, những nơi có được nhận dạy kèm chưa hẳn đã vì kiến thức của Hoa mà cũng còn nhờ cái dáng vẻ phổng phao tròn trĩnh làm vừa mắt người nọ người kia nay không còn nữa, vì những viên hóa chất hay những cốc bia uống vô tội vạ đã làm Hoa "bột" một thời trở nên khô khan, thô ráp đến thảm hại.
"Học không hay, cày không biết", Hoa lâm vào cảnh "trở đi mắc núi, trở lại mắc sông" không thể quay lại trường học được, mà cũng không dám vác mặt về quê thêm nữa, những ngày qua Hoa đang sống trong cảnh "trên tiền", nên tâm lý ngại lao động của người bỗng nhiên đang sống sung túc tự nhiên thiếu thốn quả là khó bắt nhịp!
Ở trong tình trạng "không còn gì để mất" chỉ một thời gian ngắn Hoa một thời được mệnh danh Hoa "siêu tốc" chấp nhận làm vợ kế cho một người đàn ông mới chết vợ, có một cửa hàng tạp hóa nhỏ ở ven đường của một thôn nhỏ ngoại ô, chấm dứt một thời bay nhảy!
(Theo PNVN)
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|













