Yêu anh hai năm, về làm vợ anh cũng ngần ấy thời gian, vậy mà những cảm xúc trong em vẫn không hề thay đổi.
Những đêm khuya như hôm nay, khi anh đã say giấc, không hiểu vì sao em lại thấy trống vắng vô cùng. Những lúc như vậy, em thường cảm thấy lòng dâng lên một nỗi sợ mơ hồ. Em sợ chúng ta lìa xa nhau. Rồi em lại thấy nhớ anh da diết, dù anh vẫn nằm đây, sát bên em.
Anh thương yêu!
Với em, hạnh phúc của một người vợ là được sở hữu người đàn ông mình thương yêu và được người ấy đáp lại, là khi người đàn ông đó biết quan tâm, chia sẻ, cảm thông với người phụ nữ của đời mình. Chính vì lẽ đó, em thấy mình là người phụ nữ giàu có và thành đạt.
Đêm khuya rồi. Mỗi khi như thế này, em thường quay sang ôm lấy anh thật chặt, để biết rằng hạnh phúc vẫn đang hiện hữu bên mình, để nhen nhóm trong tim ước mơ hạnh phúc ấy sẽ tồn tại mãi mãi…
Anh yêu!
Đêm nay xin hãy ngủ ngon giấc. Và ngày mai, khi thức dậy, xin hãy yêu em như ngày hôm qua anh đã yêu. Với em, vậy là đủ.