HVTY.Net

Hương Vị Tình Yêu - Nơi Cảm nhận Cảm xúc

Monday
Sep 06th
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Home Truyện ngắn Thoáng xôn xao con gái

Thoáng xôn xao con gái

Email In PDF.

- Chị ơi, làm ơn cho tôi hỏi ...
Trước mặt tôi là một gã con trai với hàm răng trắng bóng đều tắp và một nụ cười chẳng biết tròn hay méo, chủ nhân của câu hỏi ngượng ngập ấy . Bàn tay mượt mà của nhỏ Vân cận nhéo vào tay tôi và tôi chợt hiểu: Nạn nhân của những trò cười sắp diễn ra sẽ là tên con trai này .



- E ... hèm ... chẳng hay em hỏi chi ?

Nhỏ Vân sửa lại cặp mắt kiếng và nghiêm mặt hỏi "nạn nhân". Khuôn mặt của gã con trai chẳng rõ màu gì . Có lẽ, đó là bức tranh nguệch ngoạc của một tay họa sĩ vụng về khi pha hổ lớn màu đỏ và màu tái xám . Duy chỉ có đôi mắt đen lanh lợi của hắn đã chứng tỏ bản lĩnh không đến nỗi xoàng của con trai khi bị một lũ con gái tinh nghịch như chúng tôi áp đảo .

- Tui ... hỏi thăm có phải đây là trường Kim Đồng không ?

À ... như vậy là hắn ta chuyển tông để lặp lại quân bình thế trận . Gã chuyển cái cặp to sù từ tay trái sang tay phải và xốc lại cái giỏ Adidas trên lưng, tỏ ý muốn chấm dứt cuộc hội ngộ bất đắc dĩ này . Nếu tôi đoán không lầm thì đây chính là một tên nhà quê lên đây học lớp chuyên Toán . Nhỏ Vân cận vẫn chưa chịu buông tha tên nạn nhân khốn khổ sau trận cười "hợp đồng tác chiến" của bọn tôi:

- Bộ em tính xin vô họp lớp Chồi hay sao mà hỏi trường Kim Đồng ?

Tên con trai kịp nhìn lên tên trường Kim Đồng treo tuốt bên trong và bước đi vội vàng như chạy trốn khỏi đám con gái quái ác . Thế là buổi đầu gặp gỡ ấy, hắn đã có cái tên mới do chúng tôi đặt cho: "Gã nhà quê".

Đúng như tôi đoán, gã học lớp chuyên Toán, tên Phương, ở huyện Châu Thành . Vì hai lớp chuyên Văn và chuyên Toán có những tiết học chung nên thỉnh thoảng nhỏ Vân lại khều tôi: "Ê, mày ... "gã nhà quê" đang chiêm ngưỡng bọn mình với ánh mắt căm thù".

Những lúc ấy tôi thường quay lại để dòm "dung nhan" của hắn, và nụ cười tôi chợt tắt ngay khi thấy ánh mắt rất lạ của gã đang chăm chú nhìn mình . (Chẳng hiểu tâm hồn "chòi văn" của tôi có quá hư cấu hay không nữa).

Chẳng hiểu vô tình hay cố ý, những bữa ăn tập thể (hai lớp chuyên được nuôi ăn học theo chế độ ưu đãi của Tỉnh) bao giờ hắn cũng ngồi đối diện với bọn tôi . Những sự kiện ấy lặp đi lặp lại đến nỗi bọn lớp chuyên Toán đã kháo với nhau: "Thằng Phương trồng cây si lớp Văn ...". Riêng nhỏ Vân cận thì quả quyết:

- Nguyên ơi! Ác giả, ác báo ... Gã nhà quê ấy si mày rồi . Bữa nào đi học về mà mày không có đuôi ...

Tôi đỏ mặt chẳng dám hé nửa lời vì sợ cái miệng của nhỏ Vân còn hơn cái loa phóng thanh, sẽ làm cho khu nội trú gièm pha . Và chẳng hiểu sao, tôi cũng thường lén quan sát Phương những lúc anh ta lẽo đẽo sau lưng chúng tôi từ trường về khu nội trú . Tôi còn âm thầm theo dõi nhưng mẩu chuyện nhỏ nhặt mà các chị em lớp chuyên Toán nói với nhau có liên quan đến Phương . Qua đó, tôi được biết, "gã nhà quê" là người được tuyển vào lớp chuyên Toán với số điểm cao nhất, và anh ta đã là niềm hy vọng lớn nhất đối với thầy cô hướng dẫn lớp chuyên Toán . Có những hôm chuyên Văn của chúng tôi ra chơi sớm, chẳng ai khiến tôi đưa mắt nhìn vào cái bàn cạnh cửa sổ có "gã nhà quê" đang chăm chú nhìn lên bảng . Chúng tôi vốn có máu nghệ sĩ của những "chòi văn" thường hay rong chơi, đùa tếu và xem bọn "chú học" của lớp chuyên Toán là những cỗ máy khô khốc ... Thế mà, tim tôi có lúc đã bồi hồi gõ nhịp như trống trường khi cảm nhận mình bị gười khác nhìn từ hành lang lớp học . Bao lời giảng của thầy dẫu thật hấp dẫn cũng rơi rớt đâu mất . Nhỏ Vân tinh ý đẩy cho tôi mảnh giấy có dòng chữ: "Rơi vào mê hồn trận rồi ư ?".

Thật đúng là tai họa đối với tôi, vì thời gian dự kỳ thi Quốc gia không còn bao lâu nữa thì tôi bị bệnh . Tôi nằm trên giường, gắng gượng cầm tập lên nhưng đầu óc quay cuồng . Nhìn những chiếc lá xanh non rung rinh trên cành bã đậu ngoài hiên mà lòng tôi cứ héo sầu, bất lực ... Giờ này, các bạn tôi đang miệt mài với những mẫu đề luận, còn tôi nằm lại ở phòng nội trú với căn bệnh không mời mà đến .

- Nguyên!...

Tôi không quay lại nhưng nghe giọng nói bất chợt gọi mình đã biết ngay đó là Phương theo một linh tính kỳ lạ .

Vội vàng chùi nước mắt, tôi quay lại và muốn bật cười khi thấy dáng điệu lúng túng của Phương . Trên tay Phương lỉnh kỉnh đường, sữa, sách ... Đặt các thứ lên cái bàn bên vách phòng, Phương kéo ghế lại cạnh giường, run run hỏi:

- Nguyên đã bớt chưa ?

Tôi mỉm cười gật đầu . (Chắc nụ cười của tôi cũng méo mó như lần đầu Phương cười khi gặp bọn tôi). Trong tôi đang dâng lên một cảm giác khó tả - vừa ngượng ngùng, vừa cảm động đến e ngại ...

- Đang giờ học sao Phương đến vậy ?

- Giờ này, không ... có ai ... Phương ... sợ ...

Tôi nhìn Phương và bỗng phát hiện ra điều kỳ lạ trong đôi mắt anh: Đôi mắt đen cứng cỏi ấy tràn ngập tình ... thương . Người tôi như chơi vơi và lời nói trở nên lập cập, chẳng hiểu mình đã nói gì ...

Bất chợt, Phương đặt tay lên trán tôi và nói:

- Nguyên còn nóng đây nè ...

Tôi run rẩy, miệng lắp bắp như đang lên cơn sốt:

- Đ...ừng ..Phương! Và bàn tay tôi đưa lên gạt tay Phương ra . Cái va chạm tự nhiên cũng đủ cho tôi nhận ra bàn tay của Phương cũng nóng hầm hập . Phương bối rối, rụt tay lại và khuôn mặt đỏ bừng . Nghe tiếng lũ bạn nhao nhao ngoài cuối hiên dãy nhà, tôi cuống quýt:

- Phương ... Phương về ... đi!

- Ráng .. khỏe .. Phương ... về

Phương lúng túng vội vàng ra về . Lới nói ngập ngừng và đôi mắt như mãi còn lưu luyến . Tôi chỉ kịp kéo mền trùm kín đầu thì tiếng guốc của lũ bạn gõ nhịp ngoài cửa . Nhỏ Vân đã nói ngay:

- A ... chàng thăm nàng . Đường, sữa, sách ... Ôi ...

Nhỏ Vân đã kịp phổ biến ngay bản tin sốt dẻo đủ để các bạn nữa cả hai lớp chuyên Văn và Toán biết được . Còn tôi chỉ muốn bật khóc trước bao lờ trêu ghẹo của bạn bè . Bên kia phòng nam, anh chàng Phương c~ng đang được bạn bè chất vấn ...

Nhưng thời gian đâu để cho chúng tôi có dịp trêu ghẹo nhau mãi . Kỳ thi Quốc gia đã đến và qua đi, còn chúng tôi phải chia tay . Trong buổi chiêu đãi của Sở giáo dục, có bạn đã rơm rớm nước mắt khi nói lời giã biệt . Riêng tôi, tôi đã ghi mãi khuôn mặt của từng người bạn trong ký ức học trò . Trong đó, hiển nhiên, gương mặt của "gã nhà quê" là rõ nét hơn cả, bởi những dòng chữ để lại trong quyển lưu bút của tôi, Phương viết rất đa nghĩa ... - mà chỉ có tôi mới có thể hiểu hết .

(Theo Văn hoá Ngjệ thuật)

Nhận xét
Nhận xét mới Search
Viết nhận xét (Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)
Tên của bạn:
Email:
 
Tiêu đề:
 

HOT: A | B | C | D | E | F | G | H | I |