S.P, em nghĩ là em muốn thú tội với anh chuyện này. Anh có nhớ là em đã từng nói, trước khi gặp anh trái tim em chưa hề rung động với bất kì người con trai nào không? Sự thật không phải vậy.
Trước khi gặp anh, em cũng không nhớ là bắt đầu từ khi nào nữa, em luôn đặt những câu hỏi như: giờ này “anh ấy” đang làm gì nhỉ? Có phải “anh ấy” cũng đang cười nói, đang chơi đùa hay đang xem ti vi như mình không? ...vv..v… Rồi em mỉm cười và đắm say trong niềm hạnh phúc khi nhìn thấy “anh” và em…trong tương lai. Khi đó em đã yêu “anh” – người yêu tương lai trong trí tưởng tượng của em…
“…I knew I loved you before I met you…” Anh có tin rằng em đã yêu anh trước cả khi em gặp anh? Em đã từng nghĩ rằng mình sẽ nhận ra “anh” ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ vì em vẫn luôn tin vào giác quan thứ sáu của mình. Và đó là lần đầu tiên giác quan thứ sáu của em đã sai. Phải mất hơn một tháng kể từ lần gặp đầu tiên, em mới có thể nhận ra “anh” – người mà em đã, đang và sẽ mãi nhớ nhung… Và em đã tin rằng “anh” – S.P là định mệnh của em. Tuy đây là lời thú tội của em nhưng em sẽ không nói lời xin lỗi, em không có lỗi vì đã yêu anh.
Có người từng hỏi em: “Yêu là gì?” và em đã trả lời rằng, đối với em chỉ hạnh phúc thôi thì chưa phải là yêu. Vì yêu anh, em đã biết thế nào là nhớ nhung, là hạnh phúc, là đau khổ, là hoài nghi… Anh đã từng thấy em khóc vì buồn nhưng chưa bao giờ em để anh thấy em khóc vì hạnh phúc. Ngay cả khi em đang vui, trái tim em đang hạnh phúc thì em vẫn thấy buồn. Em cũng không biết nữa… Có lẽ đó là vì em đã yêu anh nhiều hơn là anh yêu em chăng? Và nếu một ngày nào đó em bỗng nhận ra em không phải là định mệnh của anh thì em sẽ biết tự buông tay mình…
Em đã yêu anh trước cả khi em gặp anh… Chúng ta có phải là định mệnh của nhau không anh?
A.C

Chúng ta có phải là định mệnh của nhau không anh? (Ảnh minh hoạ)
***
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|













