Câu chuyện của hai ta thật gần giống phim ảnh. Nghĩ lại những ngày tháng khi xưa thật đẹp, em ngây thơ, anh yêu sự bé bỏng của em, yêu nụ cười của em... yêu tất cả những gì thuộc về em. Tình yêu đôi lứa nào cũng thơ mộng cũng lãng mạn và đầy hứa hẹn...
Ngày đầu yêu em anh nhớ là vào một buổi chiều nắng chói chang, đúng vào thời gian chúng ta còn đang thi tốt nghiệp cấp 3. Tình yêu thật trẻ con và tình yêu đó là tình yêu chủ động từ em, em luôn là người chủ động và luôn thế. Tại sao khi đó em lại đến với anh trong khi anh đang có người khác, nhưng chẳng sao cả cuối cùng chúng ta cũng đến bên nhau. Trên thực tế là anh đã từng yêu người khác nhưng khi được yêu em và được em yêu rồi anh mới biết thế nào là yêu thế nào là nhớ. Mỗi tối anh luôn nghĩ tới em, anh tìm đủ mọi cách để được gần em. Hai đứa chẳng có chỗ nào chơi cũng vịn cớ đi chơi để rồi cứ đạp xe lòng vòng cả huyện, được em ôm được em âu yếm hạnh phúc biết bao.
Thế rồi mình thi đại học, em đỗ còn anh thì kiêu ngạo với cao lên đã trượt. Anh đi học cao đẳng tưởng rằng tình yêu chúng mình rạn nứt nhưng ngược lại em lại càng yêu anh hơn, và tình yêu hai đứa ngày càng đẹp hơn. Anh chỉ ước lại có ngày đó, anh ước đừng có thế này.
Nhà anh không khá giả gì, nhà em thì giàu có. Anh nghĩ và rồi anh cố gắng không thể mãi chỉ học cao đẳng. Rồi em động viên anh, và vào năm đấy đúng ngày sinh nhật anh em không tặng những món đồ theo đáng lý là món đồ của ngày sinh nhật – em đã tặng anh những cuốn sách và trong mỗi cuốn em đều có những dòng chữ động viên anh. Anh thật hạnh phúc khi có em, chỉ ước rằng anh mau thành đạt mau lớn để có em. Anh còn nhớ em đã viết: “Bé yêu anh! Bé yêu anh! Bé yêu anh! Cố lên! Cố lên! Cố lên anh nhé. Yêu ơi, anh hãy tin rằng em mãi ở bên anh dù những lúc khó khăn cũng thế hãy được để cho em được ở bên anh, anh nhé. Hãy tin tưởng như em đang tin tưởng anh". Anh vẫn còn giữ cuốn đó và chắc sẽ mãi giữ.

Mong em lắm nhớ em lắm nhưng cũng chỉ là mong là nhớ... (Ảnh minh hoạ)
Và rồi một ngày kia anh đã đỗ ĐH. Người ta nói cũng phải ông trời sẽ chẳng cho không ai điều gì, ông cho anh được sự nghiệp nhưng lại cướp đi tình yêu của anh – cướp đi người mà anh yêu yêu hết lòng. Anh đã đỗ việc học hành bài vở càng nhiều, anh cảm thấy mình bị căng thẳng hay cáu giận với em vô cớ, rồi hay làm em buồn hơn, anh không thể đến chơi với em thường xuyên như xưa nữa, rồi những dòng tin nhắn anh dành cho em cũng ít đi. Đúng anh đã thế nhưng em đã không bao giờ biết anh nhớ em thế nào, anh chỉ nghĩ rằng chỉ có học thì sau này mới mang lại một ra đình hạnh phúc.
Và rồi vào một buổi chiều cũng là mùa hè, một buổi chiều thật buồn... Trời mưa, buổi chiều đó anh đã phải chứng kiến cái cảnh người anh yêu thương tay trong tay với người khác. Họ che ô cho nhau còn bỏ lại anh lủi thủi một mình. Anh đã cố kéo em lại nhưng anh đã không thể ngăn được em. Mất em thật rồi – anh đã mất em. Anh không phục, anh hận anh, những biết sao anh chỉ biết tìm đến men rượu thuốc lá những đêm thức trắng và những lời nói như một đứa con gái cầu mong em quay lại. Anh đã là một người mạnh mẽ nhưng sao anh lại vậy và rồi anh vô vọng. Giờ phút này đã vĩnh viễn mất em, mong em lắm nhớ em lắm nhưng cũng chỉ là mong là nhớ. Lo cho em lắm nhưng cũng chỉ là lo. Giờ thì cũng chỉ mong em hạnh phúc về sau thôi, anh sẽ cố tìm được người yêu anh làm vợ sau này. Xa xôi quá.
NHƯNG MÀ GIỜ NÀY ĐÂY ANH CŨNG CHỈ CÓ MỖI EM THÔI...
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|













